Ơn nghĩa sinh thành

Tình U dưỡng dục chẳng vơi mòn
Nghĩa Bố vun trồng nặng tưởng non
Mách bảo chuyên cần luôn dễ gọn
Rầy khuyên mẫn cáng chỉ êm tròn
Hôm này ước sẽ Nam tài mọn
Buổi nọ mong là Nữ đức con
Việc giỏi Ngôn toàn Dân ngưỡng đón
Thời nay ngữ ấy hỏng đâu còn

Nhớ những chiều mưa đợi mỏi mòn
Trên đường đất cũ mặt bùn non
Ngày cha bóng đổ dìu chân gọn
Bữa mẹ hình xiêu thả gậy tròn
Ngưỡng cửa đi về căn gác mọn
Căn nhà vẫn đó mảnh tình con
Đời ân nghĩa nặng hoài săn đón
Gợi nỗi buồn vui buổi sống còn

Mẹ nay sức khỏe đã hao mòn
Nghĩa đấng sinh thành tựa đỉnh non
Lẻ bóng vai gầy dang lãnh trọn
Chiếc thân bọn trẻ giữ lo tròn
Dãi dầu thuở nọ hoài không nón
Phụng dưỡng bây giờ chỉ có con
Bổn phận luôn dành tâm trắng nõn
Báo ân trả nợ cõi dương còn

Ngày xưa Mẹ mất tủi sao mòn
Buổi ấy Cha lìa nẫu tận non
Buốt mãi nào nguôi tình chẳng trọn
Buồn đâu hết chạnh nghĩa không tròn
Đêm nhìn tấm ảnh đau hồn mọn
Sáng dõi khung hình khổ dạ con
Phải chịu phần côi đời vẫn đón
Đành cam phận hẩm số luôn còn.

Recommended For You

About the Author: Admin

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *